Một hôm em chợt nói…thiền,
Lòng anh trần tục bỗng hiền như sen,
Thấy em hai mắt nhắm nghiền,
Hai tay bấm độn như tiên lạc trần,
Chánh, tà hai nẻo phân vân,
Bản lai diện mục thất thần như chơi !
Trong lòng một tiếng chuông rơi,
Nhìn em thanh thoát, thấy đời vô căn,
Một mai hạt bụi sông hằng,
Xin em là một bóng trăng bên dòng.
20.05.2012
Huỳnh Minh Lệ






