Câu Hỏi Một Đời

Em thích màu gì tôi phải biết,
( Không biết mới là thật đáng thương ! )
Nhưng có điều trời không hiểu nổi,
Thích màu này, dù thấy rất… cải lương !

Em thích ăn gì tôi cũng biết,
( Có nhiều sở thích rất giống tôi,)
Nhưng một điều tôi mong đến chết,
Hỏi cách gì, chẳng chịu hé môi.

Là màu gì, đố ai nói được,
Tôi mong gì đến lúc tàn hơi ?

23.08.2013
Huỳnh Minh Lệ

Bài Học Vỡ Lòng

Ngày xưa tôi được dạy rằng,
Thất phu hữu trách, nay đành bó tay,
Nhìn ra nước nọ, nước này,
Người ta nở mặt, nở mày xiết bao,
Cúi đầu nhìn lại đồng bào,
Ngoại bang ức hiếp nhưng nào dám la,
Làm sao nhìn mặt ông cha,
Quang Trung, Hưng Đạo, Đống Đa, Bạch Đằng …

17.08.2013
Huỳnh Minh Lệ

Không Còn Chỗ

Con người không còn chỗ,
Biết ở đâu bây giờ ?
Ngoài đường đầy xe cộ,
Ăn thứ gì cũng dơ.

Muốn vào rừng mà ở,
Đầy bẩy sập, bẩy treo,
Tìm không còn con đỏ,
Suối cạn nguồn khô queo.

Muốn đi ra ngoài đảo,
Thà làm Rô bin son,
Biển đầy chồn đầy cáo,
Cá không còn một con.

Muốn vào chùa mà tu,
Chùa quá nhiều La Hán,
Thôi cứ điên … vi vu !
Như tổ sư Bùi Giáng.

Không còn chỗ dung thân,
Những tiếng kêu ai oán,
Những cảnh đời thương tâm,
Những phận người bé mọn.

16.08.2013
Huỳnh Minh Lệ

Gió Mùa Xao Xác

Ông cha sống ở ruộng đồng,
Câu thơ vướng mãi mùi bùn chốn quê,
Gió mùa xao xác đọt tre,
Hằng đêm vài tiếng tắc kè thân quen,
Bài thơ muốn gởi cho em,
Không còn ai đọc càng thêm chùng lòng,
Ngoài kia trời đã rạng đông,
Vài tia nắng yếu bão giông sắp về,
Mấy ngày cây lá ủ ê,
Em đi có nhớ xó quê, góc vườn ?

08.08.2013
Huỳnh Minh Lệ

Những Lần Té

Ta lúc nhỏ vẫn thường hay té sấp,
Đất rất dày nhưng chẳng có ai bênh,
Rồi đứng dậy nhủ rằng đừng hấp tấp,
Đi, đi hoài sao thấy cứ chông chênh.

Giờ tóc bạc lại thường hay té ngửa,
Trời thì cao không thấu phận dế giun,
Thở một bữa là còn mừng một bữa,
Mai biết gì tay mỏi bước chân run.

07.08.2013
Huỳnh Minh Lệ