ba câu

buồn, ra cuốc đất một hồi
thấy bao phiền muộn nó trôi ra ngoài
mặc dù mệt bở hơi tai

20.07.2017
Huỳnh Minh Lệ

Advertisements

căn phòng quá ngộp

da mồi tóc sương
không chờ được vì bánh xe quay quá chậm
chậm rì rì như rùa bò
mà sức ngày càng cạn kiệt
ông ngồi trong căn phòng quá lâu
sốt ruột và có thể sẽ chết ngộp
với con mắt mở thao láo
biết bao người đã chờ
rồi cũng chết với con mắt mở thao láo
mà không ai vuốt
căn phòng quá nhiều tử khí
tôi nhớ hình ảnh con chim cánh cụt của ông mà tôi đọc lâu lắm
thôi thì để cho con chim cánh cụt thở một chút khí trời
vì nó đã bị ngộp lâu rồi

tôi bạn có chờ được không
hay rồi cũng con mắt mở thao láo không ai vuốt ?

19.10.2016
Huỳnh Minh Lệ

Những Dòng Sông

Qua miền đất Sông Mao Sông Lũy
Những câu thơ chợt đến khơi khơi
Mai ta đụng trận ta còn sống
Về ghé Sông Mao phá phách chơi (1)

Nhớ cái thời đi qua Rừng Lá
Người thót tim mìn bẩy chực chờ
Bốn mươi năm ngỡ như xa quá
Những oan hồn uổng tử bơ vơ

Vẫn bụi cây đứng buồn trong nắng
Vẫn xa xa đụn cát chạy dài
Nhớ Y Uyên Chiếc Xương Lá Mục (2)
Dòng Cà Ty sau những thiên tai

(1) Thơ Nguyễn Bắc Sơn
(2) Tác phẩm của Y Uyên

20.11.2014
Huỳnh Minh Lệ

Người Gây Ra Lũ

Quê tôi đất cát khô cằn,
Miếng cơm manh áo đổi bằng mồ hôi,
Có khi là nước mắt rơi,
Mấy mươi năm vẫn nón cời gian nan,
Ngày xưa lũ lụt trời làm,
Đâu hàng thế kỷ có năm Giáp Thìn,
Bây giờ thì lũ liên miên,
Chỉ cần mưa lớn thì liền lũ to,
Bỡi vì rừng đã ra tro,
Và nghìn bom nước lửng lơ trên nguồn.

19.11.2013
Huỳnh Minh Lệ

Lục Bát Ba Câu

1.
Đàn ông khi có đàn bà,
Chỉ còn một nửa gọi là đàn ông,
Có khi là con số không.

2.
Em là một nửa của tôi,
Hay đem cộng một xong rồi bình phương?
Có khi là vô cực dương.

3.
Tôi đem em ngự ngai vàng,
Và tôi tuyên hứa yêu nàng muôn năm,
( Nữ vương chỉ một thần dân! )

4.
Cái hồ bán nguyệt tôi xây,
Có con cá nhớ lông mày như dao!
Cả đời con cá lao đao.

Huỳnh Minh Lệ
22.08.2012

Thơ Sáu Tám

Gió Chiêm Bao
Ôi chao ! phần…gió của em,
Thổi anh một trận tuốt miền trăng sao,
Gió gì từ thấp lên cao,
Suối nguồn bát ngát thổi vào, thổi ra,
Gió từ một cõi hương hoa,
Của miền cỏ lạ, lụa là chiêm bao.

Thơ Và Thiền
Câu thơ phảng phất mùi thiền,
Đọc nghe thanh thản, giữ yên tâm hồn,
Nhưng thiền vốn dĩ vô ngôn,
Chỉ cần chút ít khỏi ồn cái tâm.

Huỳnh Minh Lệ
11.08.2012

Lục Bát 3 Câu

1
Thôi đừng vỗ nữa, lao xao,
Ngàn năm đá vẫn biết đau, thôi đừng !
Bây giờ đã tối như bưng.

2
Tôi quỳ xuống lạy bốn bên,
Những nàng con gái tuổi tên, thưa rằng
Cứ coi tôi một cái thằng…
 
3
Chuồn chuồn, châu chấu bay đâu ?
Bỏ ta ngơ ngác một màu tà dương,
Bỏ ta té sấp cuối đường.

4
Sao giờ nghe nặng đôi chân,
Và đôi vai nữa, muôn phần lao đao,
Mọi người đi hết rồi sao ?

27.07.2012
Huỳnh Minh Lệ