sinh hay tử lộ ?

ven biển mũi kê gà
lơ thơ những bụi dứa dại
buổi chiều mùa đông mây u ám gió bấc thổi tiêu điều
tôi gặp những ngôi mộ hoang chỉ cắm một miếng ván làm dấu
không nhang khói
ngã ba 46 đường đi hàm tân bình tuy
những ngày gần cuối cuộc chiến
từng đoàn người như cá nhóm rõng
tìm đường về nam khi con đường thiên lý đã bị chặn
họ đến đây trước mặt là biển
họ bị săn đuổi và họ đã chết
trong buổi chiều u ám hình như tôi thấy những oan hồn than van trong gió bấc
bạn tôi nói có lần ra đây giữa buổi trưa
trong lúc thiu thiu thấy từng đoàn người già trẻ lớn bé
đi lang thang dưới những hàng dương kêu khóc
và bây giờ năm nào cũng có nhiều du khách đến đây tắm biển bị chết đuối
người ta nói biển nơi đây địa hình phức tạp
có những giòng nước xoáy vô hình nhận chìm người dễ dàng
và mỗi năm lại có những oan hồn

15.08.2019
Huỳnh Minh Lệ

Advertisements

thành phố lạ

tôi đi mười mấy năm sau mới trở về
thăm thành phố ngày cũ
tôi gặp toàn những người lạ
những người sau bữa ăn buổi sáng
ngậm cây tăm đi đến công sở
ngồi kiểu nước lụt trong phòng làm việc
thỉnh thoảng đưa cây tăm thăm dò từng ngõ ngách
của hàm răng
miệng há ra một cách thống khoái
và cây tăm không rời khỏi miệng cho đến trưa khi về nhà
tôi gặp những người đàn bà mặc áo cụt chít eo
mang đôi dép nhựa gót cao
buổi sáng săm soi phơi mấy cành cây mà nhân viên điện lực vừa chặt ven đường
để làm chất đốt
hoặc phơi một trẹt gồm một nắm cơm nguội trước hiên nhà bụi bặm
tôi không tìm ra một chút thân quen nào nữa
và tôi ra đi không hối tiếc

08.08.2019
Huỳnh Minh Lệ

Chợ phiên ở thành phố Lincoln

Những trái bắp tươi mơn mởn
người ta ghi 0,5 đồng một trái
ba trái 1,5 đồng
con tôi mỉm cười chắc người Mỹ không biết làm tính nhân
tôi nhớ lại ở miền lục tỉnh
một chục 14 hoặc 16
kể ra dân nam kỳ có khiếu mua bán mà không cần tốt nghiệp đại học kinh tế
Người ta đi chợ phiên nườm nượp
đàn ông đàn bà và con nít
cả con nít mới ra ràng còn đỏ hon hỏn
sinh đôi sinh ba nằm trên xe đẩy
Người ta đi hối hả như sợ mùa hè vụt qua mất
người ta đi quần cụt áo cánh dép lê
như bù lại hơn nửa năm trời sù sụ co mình trong áo lông áo dạ ủng cao đến đầu gối
người ta đi như sợ tia nắng yếu ớt sắp lịm tắt
ôi cái chợ phiên mùa hè quí giá !

05.08.2019
Huỳnh Minh Lệ

cũng may !

tôi đi học trước sau 13 năm (kể từ 75 trở về trước và không kể mấy năm vỡ lòng)
12 năm phổ thông và một năm sư phạm
không tốn một xu tiền trường
vì tôi học trường công
cũng may vì nhà tôi nghèo
nếu tốn tiền trường như bây giờ
chắc tôi phải đi chăn bò từ lâu !
thấy người dân bây giờ
sắp tới ngày khại giảng phải chạy vạy bán cái này cái kia
để nọp tiền trường cho con (trường công đàng hoàng đó nghe ! )
kể cả mấy đứa mới mở mắt mà buồn
và nghe đâu sắp tới nằm nhà thương (hay ghét)
một ngày phải mất đến 4 triệu đồng
mắc hơn khách sạn 5 sao
cũng may mình không phải đi chăn bò !

31.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

dòm giỏ ngó treo

láng giềng dòm giỏ ngó treo
dòm từ trong bếp ngó leo vô buồng
cái mồ cụ tổ ngó luôn
bàn tay lông lá đã tuồn vô sâu
gầm gường xó xỉnh đâu đâu
con mắt thao láo một màu gian manh
sân sau ngõ trước ngó quanh
trái bầu trái bí còn xanh trên giàn
con gà con vịt ra ràng
con bò con nghé cả đàn khó lơ

28.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

thua con chim !

những con chim phương bắc
khi thời tiết tồi tệ không còn thức ăn
liền bay về phương nam nắng ấm
không bị những con chim bản xứ kỳ thị xua đuổi
một trăm năm mươi người bị thiệt mạng
khi hai chiếc thuyền chở di dân bị chìm trên biển địa trung hải
bảy tháng đầu năm đã có sáu trăm người chết chìm khi cố gắng đi đến miền đất hứa
mặc dù họ biết sẽ bị xua đuổi
và mỗi ngày cũng có những đoàn người từ những quốc gia nghèo đói loạn lạc
(mặc dù cũng nằm trên vùng đất ấy và dưới chân họ là dầu lửa) của trung nam mỹ
lũ lượt đi về phương bắc
nơi mà một bức tường ngăn họ lại sẽ được xây lên
tôi đã thấy những người mễ nhẫn nại đứng trong giá rét để bán sức lao động với nụ cười thật tươi chào mời khách
tôi đã thấy những cánh đồng trồng dâu ở california đến mùa thu hoạch nhưng không có người
tôi có quen một chàng thanh niên rất dễ thương người afghanistan và những bé gái con của anh ta như những thiên thần
những con chim bay về phương nam bình an vô sự không bị xua đuổi
con người không bằng con chim

27.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

Chùm nho uất hận

Cậu thanh niên 16 tuổi,Friedrich Trump bỏ ngôi làng trồng nho Kallstadt của nước Đức
bỏ công việc phụ của một tiệm cắt tóc
tìm đến một vùng đất xa xôi vì điều gì ?
Cậu đâu có ngờ cháu nội của mình sẽ là một Tổng Thống quyền lực nhất thế giới
và bây giờ cháu nội của cậu muốn nói gì thì nói không cần suy nghĩ
Gia đình Joad bỏ nhà cửa, ruộng đồng, mồ mả tổ tiên ở Oklahoma, tìm mọi cách chạy qua California vì điều gì ?
Mỗi năm hàng trăm ngàn người Nam Mỹ bỏ xứ sở loạn lạc tìm cách đến cường quốc giàu mạnh nhất thế giới để bị chết dọc đường, bị ngược đãi ở biên giới và bị nhốt tù nơi vùng đất hứa vì điều gì ?
Mỗi năm hàng vạn người Phi châu lên tàu vượt biển đến Âu châu tìm nơi sống yên ổn để bị chết trên biển, bị xua đuổi trên đất liền. Rồi hàng triệu người Rohingya và hàng triệu người Palestine bỏ nhà đi lánh nạn để rồi bị chìm dần vào quên lãng
vì điều gì ?(*)
Rồi còn hàng triệu người nữa trên thế giới đi tìm cửa sống trong cái chết vì điều gì ?
Con rùa bò qua xa lộ
Đất lành chim đậu,tìm nơi cuộc sống đáng gọi là người
Quê hương,đâu phải mỗi người có một !
Ao nhà đục ngầu sao lại hơn ?
Câu chuyện xảy ra gần một thế kỷ trước
Má Joad đã nói người ta làm điều người ta phải làm.
Ôi ! John Steinbeck
và The Grapes of Wrath
(*)Chữ của Phạm Văn (damau.org)

25.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

mũi tên độc

mũi tên bắn trúng anh rồi
tha la vĩnh biệt một đời hoang mang
dòng sông gởi lại xác thân
cá tôm ôm lấy mộ phần đắng cay
gác chuông xóm đạo chiều nay
vang lời chuông nguyện chúa đầy bao dung
tha la mây trắng chập chùng
cây lành trái ngọt núi rừng buồn thiu

24.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

thái độ

thất phu ngồi uống cà phê
nghe thằng khốn nạn chọc quê biên thùy
thất phu nổi máu trương phi
vỗ bàn đm sợ gì không chơi !
***
trí giả nằm ở trên giường
bạn bè mời nhậu sương sương mới về
mơ màng chữ mất chữ nghe
anh em ai lại hầm hè lẫn nhau !

20.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

đường sách

đường sách,sách nhiều nhưng không sách
ồn như cái chợ
người coi sách như lá mùa thu
cái chợ chiều ế ẩm bên cạnh cái chợ chồm hổm
gánh sơn đông mãi võ múa rắn bán thuốc cao đơn hoàn tán
nghe đinh tai nhức óc
ly cà phê chua lét
đi tìm restroom mất mấy ngàn
vội vàng lật đật sợ tiểu trong quần
ôi ! con đường sách
một đi không hẹn tái ngộ !

17.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

thời chóng mặt

thời thổ tả với cái lu chống ngập
ôi quê hương ruộng thẳng cánh cò bay
những hình nộm xênh xang mũ lọng
đi vòng quanh xoay tít đèn quay

thời chóng mặt với cái lon cái lá
ôi quê hương rầu quá phải không em
mỏi mắt tìm con tôm con cá
lũ súc sinh bên hũ rượu say mèm

15.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

văn hoa văn hiếc

tôi có gặp những người
sống già như gốc mít
mặt mày nhăn nheo khô khốc
nhưng lại hèn như ngọn cỏ
dù không lấy việc chọi gà làm vui (*)
không lấy việc cờ bạc làm thích
chỉ thích rượu ngon mê giọng nhảm
viết và vẽ vời ba rọi
như con đà điểu trong một cơn bão cát
tôi cũng có gặp những người đổ mồ hôi hằng ngày
quần áo lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ
không văn hoa văn hiếc
nhưng thẳng băng ruột ngựa
chẳng cần thỏa lòng vị kỷ
vậy đấy !
tôi bắt đầu ngán văn hoa văn hiếc
chữ nghĩa đầy mình
ngán thiệt tình !

14.07.2019
Huỳnh Minh Lệ
(*) chữ trong Hịch Tướng Sĩ

ông ba trợn

có một ông ba trợn
đất nước hồi chiến tranh
tối ngày lo đánh lộn
chẳng nghĩ đến học hành

một ngày bị thầy đuổi
bèn xé vở ra về
nghe đâu bỏ đi bụi
hát “mấy dặm sơn khê”

sau này ông làm lớn
đi đâu có ngựa xe
vẫn quen thói ba trợn
mọi người đều im re !

13.07.2019
Huỳnh Minh Lệ

đàn sói

một ông ở texas
nuôi chó mười tám con
bị đàn chó ăn thịt
chỉ còn vài mảnh xương

tình thương không đúng chỗ
lại không lượng sức mình
chó dù khôn vẫn chó
cái đầu luôn vô minh

chó khôn khi no đủ
chó đói thì hết khôn
người đói gần như chó
giết nhau dù cha con

đời bây giờ ít đói
vẫn thường xuyên giết nhau
vì cái đầu của sói
căn cước là rừng sâu

12.07.2019
Huỳnh Minh Lệ